USD

Language

English
[ART ROADS] TẬP 14 - HOẠ SĨ TRƯƠNG HUYỀN MỸ: HOẠ SĨ LÀ ƯỚC MƠ DUY NHẤT CỦA TÔI TỪ THUỞ NHỎ

Đột phá bản thân bằng dũng cảm theo đuổi đam mê ở tuổi 27, chị Huyền Mỹ đã có những thành công, là “quả ngọt” sau tháng ngày chông gai. Nắm chặt ước mơ, không ngừng cố gắng chính là hình ảnh mà tạp chí Luxuria mong muốn gửi gắm trong tập 14 của loạt phỏng vấn Art Roads. 

 

Chào chị. Chị có lời nào giới thiệu bản thân mình đến các bạn đọc giả không?

Chào quý đọc giả của Luxuria. Mình tên là Trương Huyền Mỹ, là họa sĩ. Hiện tại, mình đang sống và làm việc tại thành phố Hồ Chí Minh. 

Đâu là cơ duyên mang chị yêu Mỹ thuật? Từng có phút giây nào chị nghĩ mình nên dừng lại chưa?

Mình yêu vẽ từ khi lên 9- 10 tuổi. Khi ấy, trở thành họa sĩ là ước mơ của mình. Nó vẫn là điều khao khát trong tim mình ngay cả khi mình lớn lên. 

Tuy nhiên, sau này, mình lại chọn học kinh tế. Mình theo học ngành Quản trị kinh doanh. Sau khi ra trường và loay hoay với nhiều vị trí, từ nhân viên kế toán rồi nhân viên bán hàng, bản thân mình đều lạc lõng và nhận ra, những công việc này không phù hợp với bản thân. Lúc này, mình đã tự đặt câu hỏi là tại sao mình không chọn nghề nghiệp theo sở thích và ước mơ. Như vậy, mình sẽ có đủ động lực để theo đuổi công việc vì nó là thứ mà mình hằng yêu thích. Họa sĩ là ước mơ duy nhất của mình từ thuở nhỏ. Thế nên, mình đã có một quyết định lớn là thi đại học ở tuổi 27. 

Mình đi luyện thi đại học Mỹ thuật vào thời điểm đó là một quyết định khó khăn nhưng lại là đương nhiên. Sau đó, đến năm 35 tuổi, mình tốt nghiệp trường Đại học Mỹ thuật TP.Hồ Chí Minh chuyên khoa sơn mài. Đây là bước tiến quan trọng vì ước mơ làm họa sĩ đã trở thành sự thật ở nửa chặng đường. Chính vì những cố gắng như thế, chưa bao giờ mình nghĩ là mình sẽ dừng lại. Đồng ý là cuộc sống có nhiều điều mà mình cần quan tâm, nhưng mà mình có thể cân bằng được và sẽ điều tiết thời gian vẽ của mình. 

Mỹ thuật là niềm khao khát từ thuở còn thơ của chị. Ảnh Trương Huyền Mỹ

Được biết, sơn mài là chuyên ngành của chị khi chị học đại học Mỹ thuật TP. Hồ Chí Minh. Vậy tại sao chị lại chọn theo đuổi sơn mài ?

Mình chọn khoa sơn mài và mình yêu gam màu của sơn mài, mình gọi đó là “gam màu phương đông”. Sắc màu Sơn mài học trong trường Mỹ thuật TP. Hồ Chí Minh dùng chất liệu sơn ta hay là sơn cánh dán Phú Thọ nên có độ sâu màu, trầm và dịu… (có được đặc trưng này nhờ sắc nâu đặc biệt của sơn cánh dán). 

Chị thường dùng chất liệu nào để tạo hình? Với chất liệu sơn cánh dán (sơn Ta) của tranh sơn mài, chị có những khó khăn hay vấn đề gì trong quá trình sử dụng cho tranh? 

Mình dùng chất liệu Sơn mài là chất liệu chủ đạo trong sáng tác, ngoài ra mình có vẽ những chất liệu khác như acrylic, bút bi vẽ trên giấy, và gốm. Sơn mài khi vẽ thì khó khăn nhất đó là vấn đề dị ứng với chất sơn, khi vẽ mình bị mẩn ngứa, sưng tấy là chuyện thường nhưng hiện có các loại thuốc chống dị ứng nên vấn đề dị ứng không còn là vấn đề lớn nữa.

Đề tài đương đại mà lại được vẽ bằng chất liệu truyền thống. Ảnh Trương Huyền Mỹ

Theo chị, có gì khác nhau giữa việc mài tranh bằng máy và mài tranh bằng tay? Với tác phẩm đòi hỏi chi tiết và kỹ thuật cao, đâu là phương pháp phù hợp để hoàn thiện ? 

Quy trình vẽ sơn mài có nhiều bước, riêng công đoạn mài tranh tạm chia ra thành công đoạn mài thô (mài mảng cẩn vỏ trứng) và mài hoàn thiện. Với công đoạn mài thô thì có thể dùng máy mài, như vậy sẽ đỡ vất vả. Công đoạn mài hoàn thiện cần sự nhẹ nhàng và cẩn thận nên phải mài bằng tay.

Mài máy hay mài tay cũng đều đòi hỏi người vẽ phải thật hiểu về kỹ thuật sơn mài, máy móc luôn xem là phương tiện hỗ trợ. Như vậy việc chọn khi nào mài máy hoặc mài tay hoàn toàn người vẽ phải làm chủ được động tác của mình như vậy sẽ đạt được hiệu quả công việc.

Quan điểm của chị về Mỹ thuật là gì? Đâu là đề tài mà chị theo đuổi?

Quan điểm mỹ thuật của mình đó là nghệ thuật nói chung, mỹ thuật nói riêng đều thuộc vào lĩnh vực văn hoá nên mỹ thuật phải bắt nguồn từ cuộc sống và phải phục vụ cuộc sống, cần hướng thiện và hướng tới cái đẹp, cái tích cực.

Đề tài mình yêu thích nhất đó là giao thông, là cái cớ để mình thể hiện cái nhìn của mình về cuộc sống, với mình giao thông cũng chính là huyết mạch của nền kinh tế, hay người tham gia giao thông cũng chính là thể hiện mỗi chúng ta đều đang cùng chuyển động trong vòng xoay cuộc sống, có những nút thắt, những ngã rẽ nhưng cũng có những lối mở… cũng giống như những thời điểm hay giai đoạn của đời người chúng ta ở trong đó, đối diện với nó và vượt qua nó.

Tại sao chị lại chọn theo đuổi gốm trước muôn vàn chất liệu nghệ thuật khác?

Mình theo đuổi Sơn mài, gốm là chất là chất liệu mình làm thêm. Gốm với mình giống như trẻ con nghịch đất, mỗi năm dành một tháng cho làm gốm cũng giống như vừa làm vừa chơi: làm- là vì đây là thời gian làm việc rất nghiêm túc. Chơi- là vì mình không áp lực, không bắt phải có kết quả như thế này, như thế kia… với gốm. Mình hoàn toàn thư giãn với mọi kết quả từ từng sản phẩm gốm mà mình

thể hiện. Thực ra để có sản phẩm cuối cùng còn phụ thuộc vào công đoạn nung, đây là công đoạn mình không kiểm soát được.

Gốm với chị giống như trẻ con nghịch đất. Ảnh Trương Huyền Mỹ 

Có gì khó trong lúc tạo hình? Chị thường chọn câu chuyện cho gốm hay chính khách hàng là người quyết định ?

Khó khăn của tạo hình gốm đó là kiểm soát quá trình sản phẩm đất sét sau khi hoàn thiện từ ướt  chuyển sang khô, sao cho khi đất khô dần mà sản phẩm không bị nứt mẻ. Là một họa sĩ mình luôn chọn làm sản phẩm theo suy nghĩ riêng của mình, vì mỗi sản phẩm đều là một tác phẩm duy nhất nên suy nghĩ chọn đề tài phải là độc lập.

Điều kiện thời tiết có ảnh hưởng đến chất lượng thành phẩm không? Nếu như vô tình bị ảnh hưởng, chị sẽ làm thế nào để phục hồi ?

Thời tiết không có ảnh hưởng gì đáng kể và luôn có kỹ thuật để hỗ trợ, như sơn mài cần độ ẩm để khô sơn như vậy kỹ thuật ủ sẽ hỗ trợ khi thời tiết hanh khô.

Sau sơn mài và gốm, chị còn mong muốn theo đuổi chất liệu nào khác?

Nếu có thể, trong tương lai, mình muốn thử acrylic

Đâu là những khó khăn mà chị phải đối diện khi tổ chức triển lãm đồ gốm? Chị sẽ bảo quản chúng như thế nào trong suối thời gian diễn ra triển lãm?

Khó khăn mà mình phải quan tâm cho triển lãm gốm là khung và bệ đặt, phải tìm mẫu và kích thước phù hợp cho từng nhóm sản phẩm. Còn trong lúc diễn ra triển lãm, cơ bản, mọi thứ đã đi vào hoạt động rõ ràng, và được mình tính từ trước, kể cả việc bảo quản. Thế nên, việc bảo quản gốm với mình thực ra không khó, chỉ cần nhẹ nhàng một chút là được.

Tại triển lãm, việc bảo quản gốm, thực ra cũng không hề khó. Ảnh Trương Huyền Mỹ

Chị có bao giờ nhận được phản ứng tiêu cực từ người xem chưa? Khi đứng trước những bình luận tiêu cực, chị sẽ phản ứng như thế nào? 

Phản ứng tiêu cực mình chưa nhận được nhưng khen và chê thì có. Mỗi nhận xét là khen hay chê mình đều rất quý, với lời khen thì đó là sự động viên còn lời chê giúp mình hoàn thiện hơn.

Với những người chưa thực sự hiểu về những dụng ý màu sắc hay kỹ thuật vẽ mà chỉ đơn thuần thưởng thức bằng mắt, làm thế nào chỉ có thể đưa thông điệp của mình đến với người xem ?

Mỗi tác phẩm nghệ thuật chỉ là nắm bắt một khoảnh khắc hay một xúc cảm từ cuộc sống. Người xem có thể dùng  cảm nhận đơn thuần để hiểu và nhận xét về tác phẩm.

Đâu là kỷ niệm mà chị nhớ nhất với những người sưu tầm tác phẩm của mình? 

Đó là việc họ quan tâm đến kỹ thuật chất liệu, mình khá bất ngờ! những nghệ thuật thăng hoa thì luôn có kỹ thuật hỗ trợ rất nhiều.

Cảm ơn chị đã quan tâm và tham gia buổi phỏng vấn hôm nay. Chúc chị sức khỏe, thành công và hạnh phúc. 



Comments (0)
Load 0 comments
Most popular
What to read next
Please wait...
Feature Coming Soon !

We are working our hardest to bring you this feature soon. Please check again in the near future.

Log In

Welcome to Luxury Items !

Forget your password ?

Don't have account yet ?Sign Up

Sign Up

Welcome to Luxury Items.

Forget password

Vui lòng đợi...